Niết bàn là gì ? Niết bàn trong đạo Phật là trạng thái tâm hoàn toàn thanh thản, vắng lặng, sáng suốt, không xao động, đoạn diệt tham ái, đoạn trừ vô minh, chấm dứt mọi khổ đau phiền não. 

Niết bàn là gì ?

Niết bàn là Nirvana trong tiếng Phạn và Nibhana trong tiếng Pali. Học giả Đoàn Trung cũng giải thích: Niết-bàn là “trạng thái người xuất gia đoạn trừ mọi phiền não, biết mình không còn dính mắc”, và nói một cách triết học: “Niết-bàn: ra khỏi, Bàn hay Banna (Vana): rừng. , tức là ra khỏi khu rừng tối tăm, khu rừng phiền não Thầy Huyền Trang triết lý Nirvana – Nirvana như sau: 1, Nir: thoát ra, đoạn tuyệt; vana: đường vòng, khúc ngoặt, thay đổi con đường. Nirvana là thoát khỏi con đường quanh quẩn, chuyển dịch (phá vỡ vòng sanh tử); 2, Nir: không; vana: hôi thối, dơ bẩn, Nirvana không hôi thối, dơ bẩn (thanh tịnh, trong sạch); 3, Nir: ly, diệt;vana: rừng rậm, Nirvana có nghĩa là rời khỏi rừng rậm (bỏ đi những phiền muộn của cuộc đời).

Con người chỉ được giải thoát khi dòng năng lượng tắt, nghiệp luân hồi chấm dứt.

Con người chỉ được giải thoát khi dòng năng lượng tắt, nghiệp luân hồi chấm dứt.

Mặc dù những cách giải thích này không giống nhau, nhưng chúng đều có cùng một ý nghĩa cơ bản: Niết bàn là sự chấm dứt của những ham muốn, sự chấm dứt của nghiệp luân hồi và sự thanh tịnh tuyệt đối. Nó là sự ngưng đọng vĩnh cửu của không-thời gian trong cõi tâm linh sâu thẳm của con người. Như vậy, Niết bàn trong đạo Phật không phải là cõi cực lạc với vị trí không-thời gian như thiên đường của đạo Thiên Chúa, mà là trạng thái tâm linh hoàn toàn thanh thản, tĩnh lặng, trong sáng và vô vọng. hành, diệt tham ái, đoạn trừ vô minh, đoạn tận khổ não phiền não.

Khi nói đến vấn đề con người, hầu hết các tôn giáo đều công nhận rằng con người có hai phần: thể xác và linh hồn; Thể xác là tạm thời và linh hồn là vĩnh cửu, vì vậy sau khi thể xác bị hủy hoại, linh hồn phải ở một nơi nào đó để đầu thai vào một cơ thể mới và tiếp tục một cuộc sống mới. Chỉ có một tôn giáo duy nhất – triết học Phật giáo không công nhận linh hồn bất tử nên không cần có không gian địa lý để linh hồn trú ngụ. Mục tiêu giải thoát trong đạo Phật không phải là lên Thiên đường, trở về với Thượng đế, mà là sự dập tắt cái cá nhân đầy dục vọng với bóng tối của kiếp người để đạt tới cõi Niết Bàn .

Có người hỏi Phật: Sau khi chết, giác ngộ sẽ đi về đâu?  Đức Phật sai ông đi nhặt củi khô và đốt lửa.  Càng nhiều củi thì lửa càng mạnh, khi không cho thêm củi nữa thì lửa tắt dần.

Có người hỏi Phật: Sau khi chết, giác ngộ sẽ đi về đâu? Đức Phật sai ông đi nhặt củi khô và đốt lửa. Càng nhiều củi thì lửa càng mạnh, khi không cho thêm củi nữa thì lửa tắt dần.

Thật ra, khái niệm Niết bàn không phải là sản phẩm của riêng Phật giáo. Upanishad ở Ấn Độ cổ đại đã sử dụng khái niệm này để chỉ trạng thái hợp nhất của linh hồn cá nhân (Atman) với linh hồn vũ trụ (Brahman), của tiểu ngã với đại ngã. Ở đây, Nirvana được đồng nhất với linh hồn vũ trụ Brahman. Đối với Phật giáo, khái niệm Niết bàn có một nội dung mới và độc đáo hơn so với khái niệm Niết bàn trong Áo nghĩa thư.

Kinh Phật nói gì về Niết Bàn? Đã nhiều lần các đệ tử của Phật hỏi Ngài về quan niệm này. Anh thường tránh trả lời hoặc đáp: “Điều gì tôi chưa tiết lộ sẽ không bao giờ tiết lộ”. Bí mật trong khái niệm siêu việt, trừu tượng này là gì? Không thể nói về Niết bàn bằng lời. Ngôn từ sẽ trơn tuột, không thể chối cãi về bản thể tuyệt đối ấy.Trong Ngũ kinh có 32 chữ đồng nghĩa với Niết bàn, như: “Đạo Bạt Ngạn” (bờ bên kia), “Điểm đến cao cả”, “Hoàn thành”, “Chân lý”, “Giác ngộ”, “bình an”. , “giải thoát”… Đặc biệt, trong kinh Niết-bàn, khái niệm này đã được đề cập bằng ngôn ngữ phủ định: “không sinh”, “khổ diệt”, “vô minh diệt”, “ái diệt”, “không sợ hãi”, “không hành động”, “không ám ảnh”, “không trở ngại”, “không hình tướng”…

Đức Phật mô tả Niết bàn: “Sự tan biến của dục vọng là Niết bàn,” Sự vắng lặng của mọi sự vật bị giới hạn, sự chấm dứt của mọi điều ác, sự chấm dứt của lòng ham muốn, sự giải thoát, sự chấm dứt, Niết bàn.  bàn”, “Dứt hẳn, mát mẻ, dừng lại, gọi là đã lìa tất cả chấp trước, hết ái dục, ly dục, tịch tịnh, Niết bàn”...

Đức Phật mô tả Niết bàn: “Sự tan biến của dục vọng là Niết bàn,” Sự vắng lặng của mọi sự vật bị giới hạn, sự chấm dứt của mọi điều ác, sự chấm dứt của lòng ham muốn, sự giải thoát, sự chấm dứt, Niết bàn. bàn”, “Dứt hẳn, mát mẻ, dừng lại, gọi là đã lìa tất cả chấp trước, hết ái dục, ly dục, tịch tịnh, Niết bàn”…

Trong logic học và ngôn ngữ học, cách định nghĩa thông thường là quy một khái niệm nhỏ thành một khái niệm lớn hơn rồi chỉ ra những nét riêng biệt của nó (Định nghĩa qua sự gần gũi và khác biệt về loài). Chẳng hạn, muốn định nghĩa “tam giác đều”, trước hết phải tham khảo khái niệm “tam giác”, sau đó chỉ ra đặc điểm riêng của tam giác đều để phân biệt với các loại tam giác khác (có ba cạnh) . hoặc ba góc bằng nhau). Tuy nhiên, với các khái niệm rộng, không có khái niệm (phạm trù) rộng hơn, có một cách xác định riêng khái niệm đó trong mối quan hệ với khái niệm đối lập.

Trong triết học, có những phạm trù đã được định nghĩa theo cách này (phạm trù vật chất,…). Trong giáo lý nguyên thủy, Đức Phật đã sử dụng định nghĩa độc đáo này để đối chiếu Niết bàn với thế giới thực tại. Nếu thế giới thực tại là khổ thì Niết bàn là “diệt khổ”, nếu thế giới thực tại là “bờ này” thì Niết bàn là “bờ kia”, thế giới thực tại là mê lầm, không sáng suốt (“vô minh “), thì Niết Bàn là sáng suốt (“đốt vô minh”)… Trong kinh Phật có nhiều đoạn diễn tả Niết Bàn: “Sự tan biến của nhục cảm.” Dục vọng là Niết-bàn, “Vạn pháp vắng lặng có giới hạn, các ác diệt, diệt dục, giải thoát, diệt tận, Niết-bàn”, “Diệt, mát, diệt, gọi là đã ly tất cả thủ, hết tham ái, ly dục, sự tĩnh lặng, Niết bàn’, ‘This is the final cessation of lust itself, throw awaynó, loại bỏ nó, loại bỏ nó’. một ngọn nến khác được thắp lên. Sức nóng hoặc năng lượng của ngọn nến cũ đã truyền sang ngọn nến mới. Cũng như vậy, năng lượng của nghiệp đi qua các kiếp sống.Con người chỉ được giải thoát khi dòng năng lượng tắt, nghiệp luân hồi chấm dứt.

Niết bàn là bản thể tuyệt đối với đặc tính thường - lạc - ngã ​​- tịnh, đối lập với tính chất vô thường - khổ - vô ngã - bất tịnh của thế giới hiện thực.

Niết bàn là bản thể tuyệt đối với đặc tính thường – lạc – ngã ​​- tịnh, đối lập với tính chất vô thường – khổ – vô ngã – bất tịnh của thế giới hiện thực.

Có người hỏi Phật: Sau khi chết, giác ngộ sẽ đi về đâu? Đức Phật sai ông đi nhặt củi khô và đốt lửa. Càng nhiều củi thì lửa càng mạnh, khi không cho thêm củi nữa thì lửa tắt dần. Phật hỏi: “Lửa đi đâu?”, “Không! Nó chỉ tắt thôi.” Đức Phật nói đó là điều xảy ra với bậc giác ngộ. Dục vọng là chất đốt để ngọn lửa bùng cháy, dẫn năng lượng qua luân hồi vô tận. Nếu bạn không nuôi ngọn lửa đó nữa, nghĩa là không còn dục vọng, nó sẽ lụi tàn. Lúc đó, Niết Bàn được hiểu là sự êm dịu mát mẻ.

Đôi khi, Đức Phật đề cập đến Niết bàn là không sinh, không tăng trưởng và không giới hạn. Vào thời Trung cổ, Niết bàn được đồng nhất với chân lý tuyệt đối, vượt khỏi những ý niệm nhị nguyên, tương đối.

Về bản chất, Niết bàn trong đạo Phật là một khái niệm không có thời gian, không có không gian, vô định về mọi mặt, không có bắt đầu và không có kết thúc. Vậy Niết Bàn tìm ở đâu khi Niết Bàn không ở trong một không-thời gian cụ thể? Đức Phật trả lời rằng Niết bàn không thể tìm thấy ở nơi tận cùng của thế giới mà trong cơ thể của một con người.

Dứt bỏ bản ngã là đạt đến Niết bàn, nếu con người còn chấp ngã thì không thể thoát khỏi khổ đau của thế gian.

Dứt bỏ bản ngã là đạt đến Niết bàn, nếu con người còn chấp ngã thì không thể thoát khỏi khổ đau của thế gian.

Theo Đức Phật, chính tư duy sai lầm đã ngăn cách con người nhìn thấy Niết bàn trong thực tại. Vì vậy, muốn đạt được Niết bàn , con người trước tiên phải vượt qua những sai lầm trong nhận thức, thoát khỏi vô minh, và nhận ra ý nghĩa “vô thường” và “vô ngã”. Niết bàn là “vô ngã”: “ Niết bàn là cái hoàn toàn không có ngã. Niết bàn không có giới hạn, không có chỗ đứng, vì Niết bàn là vô sắc – vô sắc nên khó vào. Muốn vào Niết bàn, chúng ta cũng phải vô sắc như niết bàn . Cửa niết bàn rất hẹp , chỉ bằng một sợi tóc , nên chúng ta không thể mang hành trang mà mong vào niết bàn . .Thân thể không gánh nổi, ý niệm về ta với ta cũng không gánh nổi. Bản ngã càng lớn thì Niết bàn càng xa. Nên biết rằng: có ngã là luân hồi, không có ngã là Niết bàn ”.

Dứt bỏ bản ngã là đạt đến Niết bàn, nếu con người còn chấp ngã thì không thể thoát khỏi khổ đau của thế gian. Niết bàn là bản thể tuyệt đối với đặc tính thường – lạc – ngã ​​- tịnh, đối lập với tính chất vô thường – khổ – vô ngã – bất tịnh của thế giới hiện thực. Walpola Rahula đã phân tích khá sâu sắc về trạng thái này: “Người đã chứng ngộ chân lý, Niết bàn là người hạnh phúc nhất trên đời. Người ấy đã thoát khỏi mọi mặc cảm và ám ảnh, mọi phiền não và lo âu làm tê liệt người khác. Người ấy có sức khỏe thể chất và tinh thần hoàn hảo .Họ không nuối tiếc quá khứ, cũng không ảo tưởng về tương lai.Họ sống trọn vẹn cho hiện tại.Vì vậy, họ tận hưởng và tận hưởng mọi thứ một cách thuần túy, không phóng chiếu. Họ an vui, hân hoan hưởng thọ thanh tịnh, sáu căn được an lạc, vô lo, an tịnh và thanh thản.

Niết bàn vô dư là Niết bàn tuyệt đối, Niết bàn tại thế, còn gọi là Đại Niết bàn.

Niết bàn vô dư là Niết bàn tuyệt đối, Niết bàn tại thế, còn gọi là Đại Niết bàn.

Bởi vì họ được giải thoát khỏi những ham muốn ích kỷ, sân hận, vô minh, kiêu hãnh và ngã mạn và trên hết là những bất tịnh xấu ác. Họ trong sáng, ôn hòa, tràn đầy lòng nhân ái, từ bi, nhân hậu, cảm thông và bao dung. Họ phục vụ người khác một cách trong sáng nhất, vì họ không còn nghĩ đến bản thân mình nữa. Họ không kiếm chác, không tích lũy được gì kể cả những gì thuộc về cõi tâm linh, vì họ thoát ra khỏi bản ngã và khát vọng trở thành…”.

Nói chung, Phật giáo thường đề cập đến hai hình thức cơ bản của Niết bàn : Niết bàn hữu dư và Niết bàn vô dư. Dư Niết Bàn là Niết Bàn tương đối, Niết Bàn thế gian: tức là Niết Bàn đạt được khi thân còn nhưng tâm đã thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi bất tận. Người đó còn sống, nhưng phiền não đã tiêu trừ, tam độc tham – sân – si đã tiêu trừ. Bản thân Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cũng nhập Niết bàn năm 35 tuổi, khi nhìn thấy sao mai mọc, sau 49 ngày ngồi dưới cội bồ đề để chiêm nghiệm chân lý.45 năm còn lại của cuộc đời, tuy tâm đã đoạn trừ vô minh phiền não, nhưng Ngài vẫn không thoát khỏi sinh – lão – bệnh – tử.

Niết bàn vô dư và Niết bàn vô dư đều chỉ trạng thái tinh thần thanh tịnh tuyệt đối, tự do tự tại của con người.

Niết bàn vô dư và Niết bàn vô dư đều chỉ trạng thái tinh thần thanh tịnh tuyệt đối, tự do tự tại của con người.

Niết bàn vô dư là Niết bàn tuyệt đối, Niết bàn tại thế, còn gọi là Đại Niết bàn. Kinh Bản Sanh giải thích: “Thế nào là Niết-bàn vô dư?… Là trạng thái chứng quả A-la-hán, không còn phiền não, phạm hạnh đã lập, việc cần làm đã làm, đã xả bỏ. .Người ấy đã rũ bỏ mọi gánh nặng, đã đạt được tự tại, đã khéo giải thoát, đã biết khắp, mọi cảm giác bây giờ không còn do nhân, không còn mong, không còn vọng, rốt ráo vắng lặng, mãi mãi mát mẻ, ẩn tàng và không xuất hiện, chỉ vào sự vắng lặng không lý luận, không thể nói có, cũng không thể nói không có, mà cũng không thể nói không, không, không.Niết bàn vô dư chỉ đạt được khi sự tồn tại của cơ thể đã chấm dứt.

Xét về bản chất, Niết Bàn Dư và Niết Bàn Không Dư đều chỉ trạng thái tâm linh tuyệt đối thanh tịnh, tự do tự tại của con người. Sự khác biệt ở chỗ, Niết bàn đó đạt được khi cơ thể còn sống hoặc đã chết.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết Niết bàn là gì ? Ý nghĩa của Niết Bàn trong đạo Phật , hãy luôn theo dõi Diếp Cá Vương để cập nhật những thông tin mới nhất nhé! Chúc các bạn luôn vui vẻ, mạnh khỏe và hạnh phúc!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *